Trang
▼
Kiến Tằm Chuột
Bài chép từ băng giảng
Tựa :
Kiến Tằm Chuột: Tam Anh Đối Chiếu
Tác giả :
Thiền Sư Lương Sĩ Hằng (1982)
Chép băng :
Khương Bữu Võ
www.vovilibrary.net
KIẾN TẰM CHUỘT: TAM ANH ÐỐI CHIẾU
Hồi nào giờ mình nghe thiên cơ, thiên cơ mà không biết thiên cơ là cái gì: chuyển mình từ giai đoạn này tới giai đoạn kia qua giai đoạn nọ. Mình thấy rồi, thiên cơ đang sắp đặt và sẽ sử dụng đám nào và sẽ thiêu hủy đám nào, có chừng hết không chối cải được. Mình không có quyền, nếu có quyền đã triển hạn được. Không triển hạn được, chỉ lo sửa tâm thôi.
Tam Anh đối chiếu, thế giới phải thay đổi hết. Kiến, Tằm, con Chuột, ba anh này phải đối chiếu nhau.
Có một hôm anh kiến đi tới chỗ người ta nuôi tằm. Ảnh mới gặp con tằm. Con tằm thấy kiến, sợ quá thun lại.
- Hỏi chớ tại sao anh thun ?
- Tôi không tin cậy chú đâu, Trời có sập tôi cûng không tin cậy chú. Nếu tôi không thun, không thủ thế thì anh sẽ cắn tôi.
Anh kiến nói:
- Anh hiểu lầm rồi, tôi đến để giúp anh, cứu anh.
Anh tằm ảnh nói:
- Chúng tôi đầy đủ hết, không cần sự giúp đở của anh và cứu rỗi của anh, tôi không cần, không cần thiết. Chúng tôi có giờ làm việc, có giờ hưởng thụ.
Anh kiến nói:
- Tôi thấy tội nghiệp cho anh rất nhiều. Anh có giờ làm việc, có giờ hưởng thụ. Tới giờ người ta đưa lá dâu cho anh ăn anh hưởng thụ thiệt. Chúng tôi phải tìm ra mới có ăn. Nhưng mà sau sự hoạt động của chúng tôi, chúng tôi thấy rằng xứng đáng hơn anh vì chúng tôi có cách tự vệ còn các anh không có cách tự vệ. Anh ăn lá dâu của họ, anh se ra tơ, rồi một ngày nào đó họ đem cả cái xác của anh họ luộc họ ăn luôn. Anh đâu có hiểu chỗ đó, anh có thấy lúc nào chưa?
- Chưa, đâu có ai mà ác ôn như vậy!
- Nhưng mà chúng tôi đã biết rằng từ ông bà tổ tiên của anh đến giờ cũng đều bị họ luộc ăn hết. Bây giờ anh hãy bình tâm anh lưu ý những gì chúng tôi nói, nếu có thì một ngày kia chúng tôi sẽ giúp đở anh. Anh xác nhận rằng các anh sẽ chết oan uổng một cách như vậy, lúc đó chúng tôi có cách giúp đở anh.
Anh tằm nói:
- Ðược, tôi sẽ nghiên cứu, nếu có sự thật chúng tôi sẽ nhờ anh.
Anh tằm bình tỉnh hỏi người này người kia, nói:
- Trực hôm qua tụi bên kia thấy vui vẻ mà hôm nay không còn người nào, không còn chú nào hết, mình cứ để ý coi nó đem đi đâu.
Rồi thấy rõ ràng nó liệng trong nồi nó luộc luôn mà ăn. Thì thấy anh kiến nói đúng. Bây giờ mình phải tìm cách giải thoát, phải làm sao để giải thoát?
Một hôm anh kiến đến, anh tằm mới hỏi:
- Vậy anh có cách nào giúp đở chúng tôi không?
Anh kiến nói:
- Có cách chớ, không có cách làm sao tôi đề nghị. Anh bằng lòng rời khỏi chỗ này không? Tôi sẽ đưa anh rời khỏi chỗ này và anh sẽ trở về cây dâu thiên nhiên của trời đất đã sắp đặt khẩu phần cho anh. Anh sẽ sống đó và hưởng và anh sẽ có cơ hội tu để anh tiến hóa tới mức vô cùng. Anh tính thế nào?
Anh tằm nói:
- Ðuợc, chúng tôi bây giờ tin anh. Tôi hiểu sự bạc đãi của loài người đã đối xử với chúng tôi như vậy, tôi hiểu. Bây giờ chúng tôi bằng lòng nghe sự an bài của anh, vậy anh giúp bằng cách nào?
- Thì anh trở về tập trung tất cả anh em. Ngày mai, 5 giờ sáng chúng tôi sẽ có mặt tại sàn dâu. Lúc đó người chủ dâu, người chủ nuôi các anh đó, hoảng hồn sẽ đuổi chúng tôi đi. Trong lúc đuổi chúng tôi thì chúng tôi sẽ dàn hai bên mở đường cho các anh đi. Rồi từ đó, chúng tôi sẽ đưa anh trở lại cây dâu. Anh đồng ý chưa?
Buổi sáng, kiến bao vây vô đầy sạp dâu hết, cái sàn dâu. Chủ hoảng hồn - kiến vô thì tằm sẽ chết, mất của - mà giủ cho nó sạch. Và giủ thì nó thừa cơ đó nó đi, đi lên con đường đi lên cây dâu. Các chú tằm đã đi lên cây dâu nhờ đám kiến này đưa đi. Đưa lên trên cây dâu rồi thì chú kiến mới bảo vệ đám tằm, mới vạch những con đường tự trị để bảo vệ, dưới cây làm con đường chận lại không cho cái gì xâm chiếm.
Không bao lâu, chú chuột đi tới, dòm thấy một dảy kiến như vậy làm sao đi qua được, mới nói:
- Chớ ai biểu chúng bây chận đường ông?
Mấy chú kiến mới nói:
- Không, chúng tôi không có quyền chận đường ông, nhưng mà thượng lệnh bảo chúng tôi giữ con đường này để bảo vệ bạn chúng tôi mà thôi, chớ chúng tôi không có ý chận ông.
Ông chuột mới lấy cái đuôi ngoắc ngoắc. Ông hỏi:
- Chúng mày biết cái này là cái gì không?
- Dạ thưa cái này là cái đuôi của ông.
- Mà chúng bây có thấy rõ sức mạnh của cái đuôi chưa?
- Mạnh lắm. Nếu ông không vị tình, ông quật một cái thì chúng tôi chắc chết.
Ông chuột nói:
- Nếu vậy thì chúng bây phải dang ra cho ta đi, không được chận đường nữa, các người hiểu chưa?
Anh kiến nói:
- Vì thượng lệnh, chúng tôi không thể thay đổi được.
Anh chuột nổi nóng lấy cái đuôi quật hai cái thì anh kiến mới thừa cơ leo lên đuôi và từ đó chạy tuốt lên lỗ chân lông, chun trong hai tai, đứng khắp lỗ chân lông trên mình anh chuột. Anh chuột hỏi:
- Chúng bây có sợ tao không?
Ảnh mới quật thêm hai cái nữa. Cũng làm như vậy, các anh kiến thừa cơ bò lên. Anh chuột nói:
- Chúng bây chết hết chưa?
Thì anh kiến mới đồng một loạt cắn một lượt. Lúc đó, anh chuột đau quá té lăn ra. Kiến hỏi:
- Chớ các anh mạnh hay chúng tôi mạnh?
Chuột nói:
- Các anh mạnh. Tôi không mạnh. Anh tha cho.
Anh kiến mới nói:
- Anh lớn mà còn năn nỉ tôi thì tôi cûng tha cho anh lần đầu.
Các anh kiến mới từ bỏ lỗ chân lông mà đi xuống đứng dưới đất.
- Bây giờ chúng tôi xuống dưới đất, chúng tôi tha cho anh. Từ rày về sau, anh không nên lộng ngôn, mà không nên nói ngược nữa, không nên hành động bất chánh, ỷ mạnh hiếp yếu, không được, chúng tôi sẽ không tha.
Thấy tụi nó xuống hết rồi tưởng là xong việc, ông chuột nói:
- Ðược, chúng bây sẽ biết tay, cho chúng bây tiêu diệt một lượt hết.
Anh kiến nói:
- Tôi đã biết trước sự phản trắc của anh luôn luôn có. Nhưng mà vì nhân đạo chúng tôi phải tha cho anh. Nhưng mà tôi đã lầm mưu các anh rồi. Vậy thì các anh cứ tự tiện, muốn tiêu diệt hết chúng tôi cûng được. Anh cứ tự tiện.
Nhưng mà trong lúc đó anh chuột quên rằng còn hai anh kiến trong hai lỗ tai chưa bước xuống. Anh chuột nói:
- Rồi, chúng bây sẽ biết tay.
Hai anh kiến trong lỗ tai đồng cắn một lượt, anh kia té đái nhào ngữa, run rẩy trối chết. Càng cắn càng la.
Lúc đó, anh tằm từ trên cây đi xuống, ảnh kêu anh kiến rằng:
- Các anh đã giúp đở chúng tôi giải thoát trong cái trận đồ nguy hiểm thì bây giờ các anh nên thực hiện từ bi để giúp đở cho anh chuột. Tôi sẽ khuyên anh chuột từ rày về sau không nên hổn láo với các anh và để anh chuột ăn năn và thấy hành động bất chánh của anh. Chính chúng tôi đã chứng kiến sự sai lầm do anh chuột mà thôi.
Anh tằm mới khuyên anh chuột:
- Anh chuột, anh nên bình tâm xét sự sai lầm của chính anh. Chính anh ỷ sức mạnh và hăm he người khác, cái việc đó Trời đất không chứng minh và chính tôi người ngoại cuộc nhưng chúng tôi cũng không chứng minh điều đó. Tôi khuyên anh nên thật thà trong lời hứa của anh thì chúng ta sẽ giải quyết được sự việc này.
Anh chuột mới năn nỉ:
- Anh có cách nào năn nỉ anh kiến tha thứ cho tôi và tôi sẽ làm bất cứ những việc gì mà chúng ta sẽ mong muốn để tiến tới hòa bình tốt đẹp.
Anh tằm mới khuyên anh kiến:
- Anh đã giúp đở chúng tôi rồi thì không nại gì một chút, và anh hãy thử xem anh chuột có phải thật sự hay là không. Nếu thật sự thì tôi mong rằng các anh nên rời bỏ những vị trí có thể làm hại anh chuột trong cơn đau đớn quá mức để mọi người có thể trở về vị trí và lo tu luyện.
Chúng ta xem trên mảnh đất loài người có ai sống vĩnh viễn tại thế đâu. Xem nghĩa địa loài người đều bị chôn vùi dưới đất rồi mới thấy cảnh ăn năn. Mà bây giờ chúng ta sống, chúng ta biết đau đớn và biết ăn năn, biết thật thà lẫn nhau thì tôi thấy điều rất quí cho nên tôi khuyên anh kiến nên chấp nhận điều này, giúp đở anh chuột để anh trở về điều trị và để ảnh thực hiện những gì anh cam kết với chúng ta.
Anh kiến nói rằng:
- Vì sự ngạo mạn của anh chuột mà chính anh đã chứng minh và ảnh chê rằng sức mạnh chúng tôi không đến đâu. Nhưng mà ngày nay ảnh đã thấy rõ sức mạnh của chúng tôi là vô cùng thì ảnh đã thức giác. Và những lời khuyên giải của anh chúng tôi cũng chấp nhận.
(Nói với anh chuột) Tôi bằng lòng để cho anh được trở về vị trí điều trị, và thực hiện những gì anh đã hứa. Anh phải xác nhận lại một lần nữa.
Anh chuột nói:
- Tôi xác nhận từ rày về sau tôi xin chấp nhận không phản trắc và không phản ngôn nữa.
Lúc đó anh chuột từ từ lết về hang lo tu luyện. Anh tằm trở lại vị trí để tu luyện, hưởng thanh khí của Trời đất. Anh kiến cũng trở về vị trí tu luyện. Thì không bao lâu, tằm biến thành bướm, kiến có cánh bay, chuột biến thành dơi mới tiến tới bao la thanh khí của Trời đất, mới thấy rõ cảnh hòa bình.
Nhơn sinh phải sống thật thà mới giải quyết mọi sự nan giải hiện tại của côn trùng vạn vật tại mặt đất thương yêu của loài người chúng ta. Cảnh hòa bình trở về với nhận loại nhưng phải trải qua cơn thử thách. Cái cơn thách đố của loài người với loài người này chết chóc đau khổ thì mới có cảnh thức giác ở tương lai.
Kết luận của bài Kiến Tằm Chuột tam anh đối chiếu chỉ có bao nhiêu đó thôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét