Tiểu Sử và Cuộc Đời Hành Đạo của Đức Thầy
Đức Thầy tên thật là Lương Sĩ Hằng, còn gọi là Ông Tám, Phật hiệu Vĩ Kiên. Đức Vĩ Kiên sinh ngày 20 tháng 12 năm 1923, tức là ngày 13 tháng 11 năm Quý Hợi tại Qui Nhơn thuộc tỉnh Bình Định, Việt Nam. Cha tên Lương Thâm, mẹ là Lâm Thị, có vợ là Trần Tân, mọi người quen gọi là Bà Tám.
Lúc thiếu thời, Đức Thầy học trường Tây, nhưng phải nghỉ học sớm vì bị bệnh, lớn lên lấy buôn bán làm kế sinh nhai và công việc rày đây mai đó, nhờ có khả năng thiên phú, và có nhiều sự hiểu biết khác thường, nên Đức Thầy được làm việc cho một hãng ngoại quốc, giữ chức vụ Phụ Tá Giám Đốc, đặc trách thị trường cho công ty Hóa Học Getz Brothers & Co. của Hoa Kỳ trước năm 1975, và làm việc cho đến ngày cuối cùng của chế độ Cộng Hòa tại miền Nam Việt Nam.
Sau năm 1975 Đức Thầy nghiên cứu thêm khoa châm cứu, trước là để giúp đỡ cho người dân trong cơn ngặt nghèo trong thời kỳ khổ nạn, nhưng mục đích chính của Ngài là để dễ bề tiếp cận với bạn đạo Vô Vi hầu tiếp tục dìu dắt họ trong việc tu hành luyện đạo, nên khoảng thời gian đó đã lưu lại không ít những bài giảng của Ngài tại Sài Gòn.
Nói về lúc còn trẻ, sau một biến cố chết đi sống lại vào năm 1954 lúc Ngài 31 tuổi, Đức Thầy trở nên một con người khác lạ, quyết lòng dứt khoát chuyện thế gian mà tầm sư học đạo. Ngài gặp được Đức Tổ Sư là cụ Đỗ Thuần Hậu, chúng ta thường gọi là Đức Ông Tư, truyền cho Đức Thầy Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp, và chỉ có 7 tháng công phu luyện đạo, Đức Thầy đã đạt được những ấn chứng phi thường từ sức khỏe cho đến tâm linh siêu hình, trí đạo khai minh, quán thông tam cõi.
Từ đó Đức Thầy bắt đầu đi thuyết giảng đến hai thiền đường tại Việt Nam hằng tuần, Thiền Đường Hồ Văn Em ở Thủ Thiêm vào sáng thứ bảy, TĐ Nguyễn Xuân Liêm tại Hòa Hưng vào sáng Chủ nhật, và thường xuyên Đức Thầy đến châm cứu cho đồng bào tại tư gia Mai Ngọc Pháp ở đường Nguyễn Biểu, Chợ Lớn. Cho tới ngày 10 tháng 10 năm 1970 trong nước mới thu âm được âm thanh của Đức Thầy qua cassette tape.
Sau biến cố năm 1975, Đức Thầy bị chính quyền mới tình nghi làm gián điệp cho chính phủ Hoa Kỳ nên ở tù 13 tháng trong trại Cải Huấn B Vũng Tàu. Trong thời gian nầy, Đức Thầy đã cứu giúp rất nhiều cho các tù nhân bị giam cầm khắc nghiệt trong trại tù bằng khoa châm cứu, và truyền đạt tâm đạo cho họ. Cũng nhờ lúc ấy có duyên may, Đức Thầy đã cứu sống được đứa con gái nhỏ của ông Thủ Trưởng trại tù, cho nên Ngài được ưu đãi, tự do đi lại mà lo phục vụ cho bệnh nhân trong trại. Đức Thầy ra tù trước ngày ấn định.
Với một sứ mệnh hoằng pháp mà Bên Trên đã định, Đức Thầy đã rời khỏi Việt Nam trong một cơ duyên huyền diệu, khiến đâu có một chiếc tàu muốn vượt biên ở một nơi đang bị nước lụt, không còn đất để trú ẩn, cũng là nơi gia đình Thầy đi vùng Kinh Tế Mới, thuộc Vĩnh Trạch, tỉnh Long Xuyên, miền Tây Việt Nam, vì họ muốn có Đức Thầy cùng đi, hầu giúp cho sự ổn định, vì trên chiếc tàu nầy đang có sự tranh chấp lẫn nhau.
Khi tàu của Thầy đi đến hải phận quốc tế, lúc hơn nửa khuya trời gần sáng, thì liền có được một chiếc tàu của Pháp cứu vớt, và đưa vào trại tỵ nạn Fabella, Philippines vào năm 1978. Nơi đây Đức Thầy tiếp tục châm cứu và truyền Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp cho đồng bào tỵ nạn, và đã có một số đông người đã trở thành bạn đạo Vô Vi với chúng ta.
Ngoài ra, Ngài còn đi chữa bệnh cho những nhà giàu người Phi, người Hoa ở ngoài thành phố, để có quà như là quần áo, mền gối và thực phẩm mà đem về hằng ngày, rồi giao cho một dì phước chuyển vào các trại tỵ nạn như là Palawan, Bataan và Fabella để giúp cho dân tỵ nạn có đủ cơm no áo ấm.
Đến cuối năm 1979, Đức Thầy định cư tại Montreal, Canada vào trước Lễ Giáng Sinh. Từ đó, mối đạo bắt đầu lan rộng đi khắp năm châu thế giới, và chuyến đi đầu tiên là sang Hoa Kỳ vào năm 1981 đến Thiền Đường Culver City vùng Los Angeles, California Mỹ Quốc, và lần lượt đến các quốc gia khác, nơi có đông bạn đạo như là Pháp, Đức, Bỉ, Úc.
Nhờ có Đức Thầy ra được hải ngoại mà Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp mới được phát triển nhanh chóng. Một kho tàng kinh sách và băng giảng Vô Vi được phổ biến rộng rãi khắp thế giới, trên mọi phương tiện như là Đài Phát Thanh, Vô Vi website, lưu truyền cho đến nay có trên 2,550 audio tape và được biến dạng qua những thiết bị mới như CD, MP3, Ipod, v.v… mà hiện nay chúng ta luôn luôn được nghe hằng đêm trong giờ thiền định.
Đức Thầy còn cho dịch ra các bộ sách Thiên Đàng Du Ký, Địa Ngục Du Ký, Nhân Gian Du Ký, Luân Hồi Du Ký mà Ngài mang về từ Thánh Hiền Đường ở Đài Trung của Đài Loan và giao trọng trách dịch thuật cho giáo sư Hán văn Đào Mộng Nam thực hiện vào năm 1983.
Những lời thuyết giảng của Đức Thầy trong suốt 55 năm qua từ năm 1954 đến năm 2009, âm thanh êm dịu, dẫn theo luồng từ quang của Đức Thầy, đã in sâu vào tâm khảm của mọi người, giúp cho chúng ta khai tâm mở trí, tham thiền thanh nhẹ, mà hậu thế cũng nhận được một chơn lý trường tồn sống động, như Ngài còn luôn hiện hữu trên quả địa cầu nầy.
Đại Hội Vô Vi Quốc Tế kỳ 1, tổ chức tại Long Beach California vào năm 1982, đã mở đầu cho một kỷ nguyên mới, và tiếp tục hằng năm như vậy, đến nay (năm 2013) là 32 kỳ trên toàn thế giới từ Mỹ, Âu, Á, Úc, và những kỳ trên các Du Thuyền như là Walt Disney, Alaska, Caribbean, Hawaii, Spain và Sydney, New Zealand. Mỗi kỳ là một sắc thái khác biệt và đã ghi lại một kho tàng kinh sống qua những video tape và DVD.
Ngoài việc truyền pháp ra Đức Thầy còn thực hiện nhiều lần Thiền Ca để đem đạo vào đời như là: Hội Tụ Vinh Quang, Hồi Sinh Sum Vầy, Tiếng Trống Dựng Xây, Tiếng Trống Đại Đồng, Khí Giới Tình Thương, v.v… Những hình ảnh qua các Đại Hội và các nơi Đức Thầy đặt chân đến đã ghi lại những kỷ niệm của một vị Phật tại thế. Hình ảnh quý báu của Đức Thầy và bạn đạo có thể lưu truyền mãi mãi cả ngàn năm sau với những kỹ thuật tân tiến hiện đại.
Những bước chân Ngài đi qua có chỗ thì nghèo nàn, cũng có chỗ thì cao sang, tùy duyên độ hành, nhưng ở các Đại Hội Vô Vi Quốc Tế, Đức Thầy cho chúng ta được tham dự những nơi thật là sang trọng, thì không xứng đáng lắm sao? — nơi mà những người tu Vô Vi hội tụ về để hưởng hồng ân thanh quang điển lành của Thượng Đế cùng chư Phật ban xuống cho chúng ta, để người tu được giảm bớt nghiệp trần và thu ngắn lại đoạn đường tu học.
Trên con đường cứu nhân độ thế, Đức Thầy rao giảng Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp, được mọi người đón nhận như một vị cứu tinh và quý yêu Ngài như là một người cha tinh thần. Tình thương của Đức Vĩ Kiên không biên giới, không thiên vị. Sự đối đãi của Ngài đối với tầng lớp bạn đạo có khi nhìn qua tưởng rằng có sự khác biệt hay là đặc biệt, tất cả chẳng qua là những mật pháp Vô Vi siêu hình, Đức Thầy tùy duyên xử dụng mà tận độ.
Tại Montreal, Đức Thầy cho lập ra một chương trình Cứu Khổ Ban Vui, và do bạn đạo ở Montreal, Canada điều hành. Từ đó mọi người khắp nơi gởi về đóng góp thường xuyên, riêng phần Đức Thầy bỏ rất nhiều vào quỹ nầy là nhờ có sự hỗ trợ chi phí phương tiện cho Ngài trên bước đường hoằng pháp, nhưng phần lớn đều được Đức Thầy cho gởi về Việt Nam giúp cho các viện mồ côi, trẻ em khuyết tật, trại cùi, cùng một số các bạn đạo Vô Vi và những người nghèo khó khốn cùng.
Vì tuổi Thầy đã cao mà phải khổ hạnh rày đây mai đó, rao giảng Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp không ngừng nghỉ, nên cơ thể của Ngài chóng hao mòn và đã nhóm bệnh từ năm 2003, nhưng mà Đức Thầy vẫn tiếp tục đi và đi mãi. Tới khi căn bệnh trở nặng thì Đức Thầy phải nhập viện vào ngày 22 tháng 2 năm 2008.
Một sự kiện đặc biệt là sau khi được xuất viện và tái hồi sức khoẻ được chừng vài tháng thì Đức Thầy sang California, Hoa Kỳ vì nhớ thương bạn đạo, mặc dù bác sĩ không muốn cho Thầy đi xa. Nhưng rồi trong thời gian tại Mỹ, Đức Thầy bất ngờ lại về Việt Nam, để thăm lại quê cha đất tổ một lần cuối của cuộc đời. Trở về Montreal, Canada, Đức Thầy bệnh lại nặng hơn, và từ đó trong những ngày tháng cuối, Đức Thầy phải chịu đựng nhiều sự khó nhọc của xác thân và ngày ngày ngồi chờ mong cho đủ các con thân yêu từ các phương xa trở về thăm viếng người Cha Vô Vi kính yêu lần cuối cùng. Đức Thầy liễu đạo vào ngày 23 tháng 9 năm 2009 tại Montreal, Canada, hưởng thọ 86 tuổi.
Buổi tiễn đưa Đức Thầy về trời thật trọng thể trong một ngày đầu thu thời tiết bắt đầu trở lạnh. Bạn đạo từ khắp thế giới tụ tập về để tạ từ Đức Thầy khả kính lần chót. Tang lễ cử hành trong suốt ba ngày từ ngày 30 tháng 9, ngày 1 và ngày 2 tháng 10 năm 2009 tại Montreal — một tang lễ mà tất cả bạn đạo đều phải chứng nhận là cả một phép mầu vì trong suốt ba ngày được sống trong thanh điển huyền diệu bất khả luận bàn, nhất là các vị được đứng trong hai hàng sáu nam sáu nữ được tắm trong điển giới.
Mọi người bùi ngùi thương tiếc về sự ly biệt, nhưng không có thảm sầu, vì niềm tin mãnh liệt của người tu Vô Vi, biết rằng Đức Thầy vẫn còn đó, phần linh điển của Ngài vẫn tiếp tục dìu dắt chúng ta, để cho đàn con của Ngài đi đến nơi về đến chốn. Mọi người không thấy có sự mất mát chia ly và tuyệt đối biết rằng Đức Thầy vẫn sống mãi và đời đời bất diệt.
Cũng rất lạ thay trong buổi lễ tiễn đưa Thầy thấy ai ai cũng vui vẻ giống như những ngày Đại Hội hằng năm và như có Đức Thầy cùng sinh hoạt với chúng ta. Cho nên trước khi lâm chung Đức Thầy chỉ nhắn lại lời cuối cùng,
“Các bạn hãy giữ tâm vui.” Đó chính là một lời ân ban huyền diệu cuối đời của Ngài. Và rồi bạn đạo ai ai cũng rất đỗi ngạc nhiên, vì trong quang cảnh tang lễ của Đức Thầy bạn đạo vẫn thấy có sự vui lạ thường, và nơi đây cũng tràn ngập thanh quang điển lành.
Lại thêm một lần nữa, bạn đạo từ khắp thế giới hội tụ về dự Lễ Rải Tro tại vùng biển Boston ngày 18 tháng 10 năm 2009, lúc 12 giờ trưa gần Boston Hải Đăng cửa biển Đại Tây Dương thuộc miền đông bắc Hoa Kỳ. Một con tàu ra khơi đưa một số đông bạn đạo đi rải tro lại gặp những cơn sóng gió thét gào như thế gian mất một lần Đức Phật rời xa nhân thế, và cũng có lẽ là các vị Long Vương cùng với chúng ta tiễn đưa Đức Thầy lần cuối. Rồi những hạt tro kia lần lượt hòa tan vào sóng nước của đại dương và bàng bạc đi khắp mọi nơi, cuối cùng cát bụi kia cũng phải trở về với cội nguồn của nó.
Đức Thầy không muốn giữ lại những tàn tích gì của Ngài trên mảnh đất phù sanh nầy ngoại trừ một kho tàng tâm linh vô giá, vô hình vô tướng để người đời không thể lợi dụng được, chỉ theo đó thực hành và tự cứu lấy tâm linh của chính mình mà thôi. Đức Thầy Lương Sĩ Hằng, Phật hiệu Vĩ Kiên, Ngài đã hoàn thành một cuộc hành trình cứu nhân độ thế trên thế gian nầy, còn lưu lại cho chúng sanh một gương lành tỏa rạng, một pháp báu nhiệm mầu, và một con đường tiến hóa đến vô cùng vô tận…
Nguyễn Hoàng Long, tháng 11, 2013
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét