Thầy là ai

Thầy Là Ai?
Sự ra đi của Thầy là một an bài đã có từ lúc Di Chúc 1982. Lúc xưa thân xác Thầy xinh đẹp … dù chưa ai được thấy Đức Di Lạc đẹp ra sao nhưng qua một góc cạnh rất nhỏ, chúng ta thấy Thầy đẹp như Di Lạc. Bất cứ ai đối diện với Thầy đều bị thu hút bởi nụ cười, ánh mắt trong sáng và pháp lực của Thầy. Cái đó chưa kể đến thần lực vô biên của Thầy có thể biết rỏ tâm tình khúc mắt trong đáy lòng của từng người một khi đối diện hay với cả ngàn bạn đạo lúc Đại Hội. Những năm tháng cuối cùng, thân xác Thầy già nua chậm chạp, nhưng điển quang và sự sáng suốt vẫn không hề thay đổi. Thầy dư sức làm cho cái xác vẫn đep chứ ! Nhưng sao Thầy không làm? Vì đó là bài học để khảo sát trình độ mê chấp và tâm tánh của từng hành giả Vô Vi. Sự ra đi là một bài học, sau đó vẫn học, có lẻ sẽ học và suy nghĩ cho đến cuối đời mình. Tình hình đã thay đổi chắc chắn cũng là điều đã được sắp xếp an bài; một bài học để từng cá nhân tự đứng lên sau khi cây đại thụ đã ngã xuống. Thiếu bóng mát che chở mình từ đó khiến những cây non phải tự phấn đấu từ đây về sau trước phong ba bão tố. Cây Đại Thụ đó không thể che nắng che mưa cho chúng ta suốt đời. Vắng bóng Cổ Thụ xưa mới biết cây nào còn khả năng đâm chồi nẩy lộc. Hơn 50 năm dài hành đạo với khoảng 4000 băng giảng và video, và 4000 câu hỏi đáp mục Bé Tám, chữa bịnh biết bao người, giải nạn cho từng con cưng, và lê bước chân đi khắp năm châu, thế mà lúc thân xác về già lại có hành giả từng biết Thầy từ đầu lại nói “Thầy bây giờ chỉ là ông già thôi, không còn quyền năng gì hết!”.
Rất nhiều hành giả tu rất lâu vẫn chưa biết Thầy mình là ai. Chưa biết oai lực vô biên của Người. Dù năm tháng sau cùng, thân xác đã không như xưa nhưng Người vẫn là Thầy tôi. Tôi không nhìn Người qua thân tứ đại, tôi nhìn Người qua phong cách sống uy nghi dũng lực, phong cách đó không hề mất cho đến giây phút cuối cùng. Cách nay đã lâu, khoảng năm 1988-89 gì đó, một lần trên Thiền Viện Hai Không với vài bạn đạo chung quanh, có người hỏi “Tại sao có hằng hà sa số Phật mà không thấy ai xuống cứu vớt chúng sanh?”. Thầy ngước lên trời, đôi mắt dài dịu dàng, mỉm cười, và nói “Mấy thằng Phật nó tưởng nó ngon lắm, tao giật một cái là nó rớt xuống hết” (nguyên văn). Phàm nhân dám nói câu này là sét đánh chết!. Rồi cũng lần đó, chị Nam Mai múa Tiên, mỗi lần hát đến khúc “ Cha Trời” là xoay mình cúi rạp dưới chân Người. Bạn đạo Độ liền hỏi “ Thưa Thầy tại sao mỗi lần nói đến Cha Trời là Nam Mai sát rạt vậy Thầy?”, Thày cười tươi, trỏ trỏ ngón tay nói “Dưới đây tụi bây coi tao như xà bần, không biết tao là ai, biết rồi sẽ lạy hói đầu” nói rồi cười và đứng dậy bước đi (tôi vẫn còn cuốn video này). Còn nữa, khi nói về Kim Thân, Thầy có lần nói “ ..Thì y nói gì nói…”, và một lần giảng Thầy còn nói luôn khi có người nhắc đến Phật A Di Đà : “ … Nhiệm vụ của y là dẫn tiến mọi người và đi thống nhất tôn giáo.” Các bạn có thấy gì chưa?
Chúng ta có duyên được hội ngộ với thể xác ông LSH trong đời này, chúng ta phải biết thương những người đến sau không hề được gặp Thầy. Những người đó còn thương quý Thầy gấp nhiều lần chúng ta. Họ đã khóc nhiều hơn chúng ta mỗi lần xem video Thầy giảng. Nhiệm vụ của chúng ta là phải gieo tấm gương lành để hướng dẫn họ cho đúng đường lối của Vô Vi. Chúng ta phải là một tấm gương sáng để trao lại cho các bạn đó tu tập tinh tấn. Chúng ta phải yêu thương nhau, cùng nhau hợp sức làm sáng danh Thầy và Pháp Lý Vô Vi.
Thầy có cần chúng ta biết Thầy là AI không? Một đứa con hiểu được lòng cha mình, biết việc cha mình, có phải là tri kỷ của cha mình không? Điều đó có làm cha mình vui hơn không?.Nhưng, những điều này Thầy không cần! Thầy cần chúng ta tu tinh tấn để khỏi phụ công lao hy sinh quá nhiều để đưa từng đứa con thoát cảnh khổ ở đời và được một tương lai tươi sáng về sau. Chúng ta phải thức tỉnh, đừng để cái bã danh lợi nhơ nhuốc làm ô uế tâm hồn, phải biết ôm cái nào thật sự vĩnh cửu lâu bền mãi mãi. Làm người, điều căn bản nhất trung lễ nghĩa, nếu chúng ta coi thường những điều này thì sao bước vào thời đại mới mà Thầy đang cố dìu chúng ta vào. Các bạn có thấy chăng, nhiều bạn đạo chúng ta đã lần lượt ra đi từ nhiều năm nay, nhìn những việc đó mình phải sợ bởi vì rồi đây sẽ tới phiên mình, bất cứ lúc nào! Vì vậy, không có gì quí bằng anh em chúng ta phải bảo bọc thương yêu nhau, trở lại như thuở ban đầu, phải biết hy sinh cái tánh đời để chung vai sát cánh mà làm việc lớn. Nhiều người còn bơ vơ lạc lối, không có cái phước được gặp một chánh pháp như chúng ta, họ rất cần sự dìu dắt của người đi trước đúng đường lối đã vạch ra.
Phan Minh Tiến, San Jose, Hoa Kỳ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét