Vĩ Kiên luận đạo

Cho nên ngày hôm nay tôi nhắc một lần nữa bác tu phải giữ thanh tịnh và thăng hoa theo trình độ sẵn có của chính mình và không có hướng ngoại không có tham khảo những chuyện đi. Chuyện đó ông tu ông đắc bà tu bà đắc chuyện bác đi bác hiểu bác tiến, chuyện họ đi họ hiểu họ tiến.
Trình độ không mua không bán mỗi người có vị trí rõ ràng. Cho nên ở trên Trời Tiên thiếu gì, mỗi Ông Tiên học theo mỗi chuyện, chớ không có Ông Tiên nào học chung đâu. Thiên cơ bất khả lậu mật pháp của mỗi người giữ riêng mà tiến, nếu mật pháp mình khai hết cho người ta, rốt cục rồi họ đem bán tin và ám hại mình và cõi âm nó qua bắt chước nói vậy , đó không có phát triển. Còn thực chất là mình nắm được, đi được thấy được đó là thực chất, cho nên người tu không tham tự mình trở về thanh tịnh rồi tự nhiên trở nên sáng suốt lên.
Cho nên có nhiều người ở thế gian bị lầm lạc tu một thời gian rồi so sánh đạo mầu rồi bước sang qua đạo khác mà trong đó không biết thì giờ mình đang tiến rồi đi thụt lùi trở lụn lại một vòng quanh rất lớn. Nghe đối phương nói hay lắm, tại sao không biết hỏi đối phương đã được cái gì ? Anh đã xuất ra được chưa ? Anh đã thấy những gì trong cơ tạng của anh ? và anh đem lục căn lục trần đi đãnh lễ phật chưa ? anh được sự ấn chứng nào Đức Phật độ anh chưa ? Hỏi bao nhiêu đó đủ rồi, lùi về tu không có thể so sánh với một lý luận. Có nhiều người đọc sách ăn cắp lời khổng tử, ăn cắp lời lão tử , ăn cắp lời của phật tổ. Chính nó chưa có kg lô nào hết, không biết gì hết làm sao mình so sánh nói bạn đạo giỏi hơn tôi chổ nào đâu. Thực chất thực hành chứng nghiệm rõ ràng mình giữ đó đi.
Kiếp trước không có tu kiếp này không có duyên tu như vậy được. Kiếp trước đã tu kiếp này mới có cơ duyên tu thì bây giờ mình tiếp tục tiến hành. Có kiếp này thấy kiếp trước rõ ràng, tại sao còn u ơ và sợ sệt, khi sơ sệt tạo ra tham lam, tham đạo rồi vấp phải một cái nó đánh rớt xuống hạ tầng công tác lúc đó là khóc không có cách phát triển nữa. Nhớ những gì tôi nói phải giữ thanh tịnh để tiến hoá không tạo hoang mang cho phần hồn và lục căn và lục trần nữa.
Pháp Soi hồn, Pháp luân, thiền định Cứ giữ đó mà đi tới không có một sự trở ngại nào, tháo gở và tiến, tháo gỡ và tiến mãi mãi như vậy.
Cõi âm nó xen vào tư tưởng con người trong nháy mắt, nếu con người nghĩ sai và hướng về một chút về tà pháp nào, nó cũng xâm chiếm ngay. Đừng nói Chúa Phật lanh hơn ma quỷ. Ma quỷ mới thật sự lanh hơn Chúa Phật. Vì nó xâm chiếm như Chúa Phật và nó sẽ gạt luôn cả Chúa Phật. Phải nghiêm chỉnh thực hành ba pháp và giữ lề lối rõ rệt thì không có cách gì nó xâm chiếm.
Ở đời thì tuỳ duyên trợ hành gặp người nào cần thiết nói vài ba câu cho họ nghe thôi, không phải khai hết cho nó biết, nhưng đường lối chỉ có nhiều đó nó sẽ đi tới.
Ngày hôm nay trong nhân quần học đạo pháp của pháp lý vô vi. Bây giờ bắt đâu phân tách ra khắp nơi, rồi cũng ra làm đạo, cũng hô hào cứu đời, nhưng mà để xem thực tâm hãy giã tâm tới lúc đó, thì tới cơ phán xét mới biết rõ. Thế gian có luật, Trời không luật sao ? Trời luật còn tinh vi hơn thế gian. Phạm luật bất hiếu, phạm luật phản đạo, phạm luật lừa gạt điều được ghi chép hết.
VĨ KIÊN LUẬN ĐẠO 60

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét